Hà Thành một thuở: Những câu chuyện, những cốc cafe ko bao giờ cũ Người Hà Nội uống cafe từ thời Pháp thuộc. Bắt đầu từ đâu, từ ai thì cũng chưa rõ. Nhưng “truyền kỳ” về chàng trai Nguyễn Văn Lâm (Lâm toét) đẩy xe cafe dạo năm nào tại vườn hoa Chí Linh luôn là một câu chuyện đi vào giai thoại. Mở đầu là vậy. Để ngày nay dù bạt ngàn những thương hiệu trong nước, quốc tế, những phố cafe, những chuỗi cafe hay chuyển đổi thời đại thành take away đi chăng nữa…nhắc cafe Hà Nội là nhắc đến những cái tên… Lâm, Năng, Nhân, Nhĩ, Dĩ, Giảng, Nuôi…là những cái tên, những thương hiệu cafe phố cổ vài ba chục năm tuổi, luôn là những nỗi nhớ ko gọi tên nổi của những người Hà Nội cũ. Dưới gốc cây bàng, dưới tán bằng lăng, cốc cafe qua ánh sáng bảng lảng nơi góc phố, là màu nhớ hổ phách, là vị khét đặc trưng ko lẫn, là cái bàn gỗ chông chênh, đặt cốc liên xô vơi nửa giọt đắng. Lâm là hiện thân lịch sử cafe Hà Nội rồi, Nhĩ thì quá tuyệt, ngồi cả buổi giọt sầu bám thành cốc cũng mãi chả chịu rơi xuống đáy vì quá đặc. Giảng cùng với nhánh Đinh: cafe trứng. Nhân độc bá Hàng Hành…Rồi một cái tên ko biết ai còn nhớ, ko phải vị ngon mà là một không gian đặc quánh phố: Flagon - Lò Sũ!! Ngày nay cafe Hà thành cũng đã khác. Những phố dài cafe ken đặc mà lúc đầu mới mở ko ai nghĩ có thể “như thế”. Lâm thành 2 nhánh. Giảng thành Giảng anh và Giảng em. Năng cũng thành Năng em và Năng anh. Hàng Hành ko còn là độc bá một cõi - Nhân nữa… Giới trẻ khác xưa, khi cafe chỉ còn là cái cớ…- Hà Nội Phố

Hà Thành một thuở: Những câu chuyện, những cốc cafe ko bao giờ cũ

Người Hà Nội uống cafe từ thời Pháp thuộc. Bắt đầu từ đâu, từ ai thì cũng chưa rõ. Nhưng “truyền kỳ” về chàng trai Nguyễn Văn Lâm (Lâm toét) đẩy xe cafe dạo năm nào tại vườn hoa Chí Linh luôn là một câu chuyện đi vào giai thoại. Mở đầu là vậy. Để ngày nay dù bạt ngàn những thương hiệu trong nước, quốc tế, những phố cafe, những chuỗi cafe hay chuyển đổi thời đại thành take away đi chăng nữa…nhắc cafe Hà Nội là nhắc đến những cái tên…

Lâm, Năng, Nhân, Nhĩ, Dĩ, Giảng, Nuôi…là những cái tên, những thương hiệu cafe phố cổ vài ba chục năm tuổi, luôn là những nỗi nhớ ko gọi tên nổi của những người Hà Nội cũ. Dưới gốc cây bàng, dưới tán bằng lăng, cốc cafe qua ánh sáng bảng lảng nơi góc phố, là màu nhớ hổ phách, là vị khét đặc trưng ko lẫn, là cái bàn gỗ chông chênh, đặt cốc liên xô vơi nửa giọt đắng. Lâm là hiện thân lịch sử cafe Hà Nội rồi, Nhĩ thì quá tuyệt, ngồi cả buổi giọt sầu bám thành cốc cũng mãi chả chịu rơi xuống đáy vì quá đặc. Giảng cùng với nhánh Đinh: cafe trứng. Nhân độc bá Hàng Hành…Rồi một cái tên ko biết ai còn nhớ, ko phải vị ngon mà là một không gian đặc quánh phố: Flagon - Lò Sũ!!

Ngày nay cafe Hà thành cũng đã khác. Những phố dài cafe ken đặc mà lúc đầu mới mở ko ai nghĩ có thể “như thế”. Lâm thành 2 nhánh. Giảng thành Giảng anh và Giảng em. Năng cũng thành Năng em và Năng anh. Hàng Hành ko còn là độc bá một cõi - Nhân nữa… Giới trẻ khác xưa, khi cafe chỉ còn là cái cớ…

- Hà Nội Phố